Chế độ xem

Tin theo khu vực

Thị trường
Chứng khoánKinh doanhCông nghệXem tất cả →

Dữ liệu chỉ mang tính tham khảo · Cập nhật theo phiên

Tâm sự
Cảm xúc: Căng thẳng

Tôi 15 tuổi và phải làm người hòa giải cho bố mẹ chiến tranh lạnh 2 năm

Học sinh cấp 3, 17 tuổi (Nam) · Đà Nẵng5 phút đọc8.93415 ngày trước
Bố mẹ tôi không cãi nhau to. Họ không la hét, không đập phá. Nhưng họ không nói chuyện với nhau. Họ sống trong cùng một ngôi nhà như hai người xa lạ, chỉ giao tiếp qua tôi. "Con hỏi bố xem tối nay bố có về ăn cơm không." "Con nói với mẹ là bố về muộn." "Con nhắc mẹ đóng tiền học cho con." Tôi là đường dây điện thoại sống giữa hai người. Hai năm như vậy. Tôi ăn bữa cơm với hai người không nhìn mặt nhau. Tôi làm bài tập trong tiếng im lặng nặng nề. Tôi học cách đọc tâm trạng của từng người để biết hôm nay có nên cố gắng nói chuyện không, hay tốt hơn là biến mất vào phòng. Không ai hỏi tôi cảm thấy thế nào. Bố mẹ đều có lý của mình và đều nghĩ mình đang chịu đựng nhiều hơn. Còn tôi — tôi không nằm trong phương trình đó. Cuối năm lớp 10 tôi thi rớt đại học. Không ai trong nhà tôi biết tôi đã không ôn bài suốt 3 tháng cuối vì quá mệt mỏi với không khí ở nhà. Tôi viết điều này vì muốn các bậc phụ huynh biết: chiến tranh lạnh không kém gì chiến tranh nóng. Nó chỉ im lặng hơn thôi.

Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!

0/1000 ký tự

Tâm sự tương tự

Ủng hộ Vnews
Menu điều hướng
Đã lưu
Thông báo
Đang xem tin trong nước