Tâm sự
Cảm xúc: Buồn
Bố tôi đã bỏ đi trên con đường tôi vừa đặt chân lên đỉnh
Minh H., 30 tuổi (Nam) · Hà Nội5 phút đọc7.10314 ngày trước
Ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển vào công ty mơ ước — công ty mà tôi đã nộp hồ sơ 3 lần, đã thức đêm chuẩn bị, đã hồi hộp chờ đợi suốt 2 tháng — là ngày bố tôi nhập viện lần thứ ba vì suy tim.
Tôi đứng trong hành lang bệnh viện, cầm điện thoại có thông báo trúng tuyển, nhìn vào phòng nơi bố đang nằm với hàng chục dây truyền dịch. Tôi không biết mình nên vui hay nên khóc.
Tôi chấp nhận công việc. Tôi bắt đầu đi làm. Và tôi cũng bắt đầu những chuyến đi về bệnh viện mỗi tuối hai lần, mỗi lần ngồi bên bố hai tiếng rồi lại về. Bố không hỏi nhiều về công việc mới. Ông chỉ hỏi tôi có ổn không, có đủ ăn không.
Bốn tháng sau, bố mất vào một buổi sáng thứ Ba khi tôi đang trong một cuộc họp quan trọng. Điện thoại rung, tôi nhìn màn hình thấy số của mẹ, biết ngay điều gì đó không ổn. Tôi xin phép ra ngoài và nghe tin.
Tôi đã không kịp ở bên bố trong những giờ cuối.
Điều tôi hối hận nhất không phải là chọn công việc. Mà là những buổi tối tôi mệt quá nên không ghé bệnh viện dù đã dự định. Những cuộc gọi tôi để lại "gọi sau" rồi quên mất. Những câu chuyện tôi chưa kịp hỏi bố.
Thành công có vị đắng khi bạn không có người để chia sẻ.
Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?
Bình luận (0)
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Tâm sự tương tự
Con trai tôi 25 tuổi vẫn để bố mẹ nuôi — tôi phải làm gì bây giờ?
Bà mẹ lo lắng · 4 ngày trước
Tôi yêu con mình — nhưng làm mẹ không giống như những gì tôi tưởng tượng
Bà mẹ trẻ · 6 ngày trước
Tôi 15 tuổi và phải làm người hòa giải cho bố mẹ chiến tranh lạnh 2 năm
Học sinh cấp 3 · 15 ngày trước
Bố đã xin lỗi — nhưng tôi không thể tha thứ, và tôi thấy mình tệ vì điều đó
T.A.N · 10 ngày trước