Chế độ xem

Tin theo khu vực

Thị trường
Chứng khoánKinh doanhCông nghệXem tất cả →

Dữ liệu chỉ mang tính tham khảo · Cập nhật theo phiên

Tâm sự
Cảm xúc: Hy vọng

10 năm xa quê, tôi không còn nhớ mùi cơm mẹ nấu

Nguyễn Minh, 28 tuổi (Nam) · TP.HCM4 phút đọc5.2015 ngày trước
Tôi rời quê từ năm 18 tuổi, lên thành phố học rồi ở lại làm việc. Ban đầu tôi nghĩ mình chỉ đi vài năm rồi về. Nhưng thành phố giữ tôi lại — bằng công việc, bằng người yêu, bằng những mối quan hệ, những cơ hội mà tôi không dám bỏ lỡ. Mười năm trôi qua nhanh đến mức đáng sợ. Mỗi năm tôi về quê một lần vào dịp Tết. Mỗi lần về, tôi thấy mẹ già thêm một chút, ngôi nhà cũ đi một chút, những người bạn cùng xóm đã lần lượt rời đi hoặc lập gia đình. Tháng trước mẹ bệnh, tôi xin nghỉ phép về chăm mẹ được hai tuần. Một buổi chiều, tôi ngồi trong bếp nhìn mẹ nấu cơm. Mẹ nấu chậm hơn trước nhiều. Đôi tay mẹ run run khi múc muối. Và tôi bỗng nhận ra mình không còn nhớ rõ mùi cơm mẹ nấu nữa. Nghe có vẻ lạ. Nhưng đó là sự thật. Mười năm ăn cơm nhà hàng, cơm căn tin, cơm tự nấu — tôi đã quên mất cái mùi thơm đặc biệt của nồi cơm mẹ, cái mùi mà hồi nhỏ tôi có thể nhận ra từ đầu ngõ. Tôi ngồi đó và khóc. Không phải vì tôi buồn. Mà vì tôi sợ. Sợ rằng mình đang đánh mất dần những thứ quan trọng nhất mà không hay biết. Mẹ hỏi sao tôi khóc, tôi bảo do khói bếp. Mẹ cười và bảo "Con về nhiều hơn đi, mẹ già rồi". Câu nói đó cứ văng vẳng trong đầu tôi suốt những ngày sau. Tôi không biết mình sẽ làm gì. Công việc ở thành phố không thể bỏ. Nhưng tôi biết mình cần thay đổi thứ gì đó. Có lẽ về thường hơn. Có lẽ gọi điện nhiều hơn. Có lẽ học lại cách nấu bữa cơm của mẹ để không quên mãi.

Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!

0/1000 ký tự

Tâm sự tương tự

Ủng hộ Vnews
Menu điều hướng
Đã lưu
Thông báo
Đang xem tin trong nước