Tâm sự
Cảm xúc: Hy vọng
Tôi sống cùng trầm cảm 2 năm mà không ai trong gia đình biết
Ẩn danh, 25 tuổi (Nữ) · Hà Nội6 phút đọc12.04320 ngày trước
Tôi bắt đầu không ổn từ khoảng năm 22 tuổi. Không có sự kiện cụ thể nào kích hoạt — chỉ là một buổi sáng tôi thức dậy và thấy mọi thứ trở nên nặng nề hơn. Rồi dần dần nặng hơn nữa.
Tôi vẫn đi làm. Vẫn cười với mọi người. Vẫn tham gia sinh nhật bạn bè. Bên ngoài tôi trông bình thường. Bên trong tôi đang cố vận hành bằng ý chí trong khi mọi thứ đang tắt dần.
Ở nhà tôi không ai nói về sức khỏe tâm thần. Nếu tôi buồn, câu trả lời là "Nghĩ nhiều quá", "Ráng lên", "Nhìn bạn bè người ta còn khổ hơn". Vậy nên tôi không nói với gia đình.
Hai năm tôi tự xoay xở. Tôi tự đọc, tự tìm hiểu, tự áp dụng những kỹ thuật tâm lý đơn giản. Đôi khi tốt hơn, đôi khi tệ hơn.
Cuối năm 24, tôi tự đi gặp chuyên gia tâm lý. Một mình, không nói với ai. Đó là quyết định tốt nhất tôi từng đưa ra.
Tôi viết bài này vì muốn ai đang ở giai đoạn tôi từng ở biết rằng: Cầu cứu không phải là yếu đuối. Đi gặp chuyên gia không phải là điên. Và bạn không phải tự xoay xở một mình.
Bạn cảm thấy thế nào về câu chuyện này?
Bình luận (0)
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Tâm sự tương tự
Tôi có tất cả những thứ người ta mơ ước — nhưng tôi muốn bỏ trốn khỏi cuộc đời mình
Phạm M. · 1 ngày trước
Tôi yêu con mình — nhưng làm mẹ không giống như những gì tôi tưởng tượng
Bà mẹ trẻ · 6 ngày trước
Tôi lấy chồng giàu và nhận ra tiền không mua được sự tôn trọng
Ẩn danh · 16 ngày trước
Tôi thi trượt đại học lần thứ hai — và lần này tôi không còn nước mắt để khóc
Thí sinh K. · 5 ngày trước